Tag: Nỗi Buồn Mang Tên Em

Lời Bài Hát Nỗi Buồn Mang Tên Em Lyrics & MP3 Ca Sĩ Dee Trần

Lời Bài Hát Nỗi Buồn Mang Tên Em sáng tác bởi nhạc sĩ Dee Trần, và được thể hiện bởi ca sĩ Dee Trần

Cùng thưởng thức bài hát này để cảm nhận những giai điệu thú vị, và những câu từ ý nghĩa mà tác giả cũng như ca sĩ muốn truyền tải nhé.

Nghe Bài Hát Nỗi Buồn Mang Tên Em – Dee Trần MP3 ZING

Xem MV Nỗi Buồn Mang Tên Em Trên Youtube

Nghe Bài Hát Nỗi Buồn Mang Tên Em Trên Zing MP3

Xem MV Nỗi Buồn Mang Tên Em Trên Zing MP3

Lời Bài Hát Nỗi Buồn Mang Tên Em Do Ca Sĩ Dee Trần Thể Hiện

Lyric 1: Thế giới dường như chấm hết

Từ khi em nói ra vài “lí do” rồi chia tay

Bầu trời ngày hôm ấy sao u sầu quá…

Muốn khóc nhưng chẳng muốn em thấy mình yếu đuối.

“Sẽ có người gần bên anh, ở lại bên anh và yêu thương anh.”

Đó là những câu sau cùng từ người từng yêu anh nhiều hơn bản thân.

Chẳng thể nào tin em đã rời xa anh

Anh không biết điều gì đang xảy ra với anh…

Chorus:

Dẫu đã cùng nhau nguyện ước sẽ mãi bên nhau mà sự thật sao phũ phàng.

Những câu thề chính em nói ra bây giờ lại hóa thành lời hứa…

Mùa mưa còn chưa tới mà em đành lòng bước đi.

Chẳng muốn một ai cạnh em thay anh chở che

Anh ngước ánh mắt lên trời ngăn dòng nước mắt chực rơi.

Nghĩ về miền kí ức nơi mình quên đi hết nhân gian.

Anh phải tập quen với nỗi buồn mang tên em.

Lyric 2:

Thế giới dường như chấm hết

Là khi em muốn anh buông cánh tay, đừng ôm em.

Bầu trời ngày hôm ấy sao u sầu quá…

Muốn khóc nhưng chẳng muốn em thấy mình yếu đuối.

Sẽ có người dành cho em, tuyệt vời hơn anh, yêu em hơn anh…

Đó là những câu sau cùng từ người luôn yêu em nhiều hơn bản thân.

Chẳng thể nào tin em đã rời xa anh

Anh không biết điều gì đang xảy ra với anh…

Chorus:

Dẫu đã cùng nhau nguyện ước sẽ mãi bên nhau mà sự thật sao phũ phàng.

Những câu thề chính em nói ra bây giờ lại hóa thành lời hứa…

Mùa mưa còn chưa tới mà em đành lòng bước đi.

Chẳng muốn một ai cạnh em thay anh chở che

Anh ngước ánh mắt lên trời ngăn dòng nước mắt chực rơi.

Nghĩ về miền kí ức nơi mình quên đi hết nhân gian.

Anh phải tập quen với nỗi buồn mang tên em.